Tâm sự của cô giáo dạy Văn

Ngày đó chúng mình yêu nhau. Em ước mơ sau này sẽ là một cô giáo dạy văn...


Tâm sự của cô giáo dạy Văn

Trên bục giảng, em nói toàn những chuyện thần tiên
Cô Tấm ở hiền được Phật, Thần cứu giúp
Chàng Kim chung tình chẳng vẹn tròn hạnh phúc
Nước mắt nàng Kiều ướt đẫm những trang thơ

Nguyệt Nga đã gặp được Vân Tiên chưa?
Để khắc khoải trái tim ông đồ Đình Chiều.
Bạn đến chơi nhà sao để thiếu,
Cả trầu không - hỡi cụ Tam Nguyên?

Em kiếm tìm một chút bình yên
Một chút ấm lòng trong gió đầu mùa lạnh
Để xót thương những tuổi thơ bất hạnh
Những thân phận nghèo bên xóm chợ bơ vơ

Em trở vào với thế giới mộng mơ
Để giật mình khi trống trường vang vọng
Ngoài cổng trường có con thơ trông ngóng
Anh vụng về - chắc có nấu được cơm

Các mộng mơ phải tan biến trong em
Để trở về với đời thường với dưa, cà, mắm, muôí
Chợt chạnh lòng thấy con ai xiêm áo mới
mà con mình vẫn tấm áo năm xưa

Thương anh nhiều dẫu vất vả nắng mưa
Vẫn chắt chiu dành tiền cho em mua sách
Vẫn tự hào khoe với người bên cạnh
Vợ tớ là cô giáo dạy Văn!

Em ước một lần có bụt đến thăm
Như đã từng đến thăm cô Tấm
Để khi bước ra khỏi cổng trường em bớt phần lo lắng
Liệu giờ này anh đã nấu được cơm?

0 Response to "Tâm sự của cô giáo dạy Văn"

Đăng nhận xét